Bạn thân cưới chồng về quê cũ của mình ngày trước, một vùng thuần nông, dù nhiều vấn đề nhưng nhìn chung con…

Bạn thân cưới chồng về quê cũ của mình ngày trước, một vùng thuần nông, dù nhiều vấn đề nhưng nhìn chung con người đôn hậu thật thà. Trước ngày cưới bạn mấy bữa, đi nhờ xe bạn về nhà, chồng bạn mình đã hỏi mình nửa đùa nửa thật:
– Phương không về quê nữa à? Em có còn nhớ đường về quê không?
Anh bạn chồng mình ngồi dưới nói vào: Người ta nói không có quê thì không bao giờ thành người được.
Mình không trả lời lại, một phần vì chuyện cá nhân là thứ khó sẻ chia, nhưng một phần, chính bản mình âm thầm thừa nhận điều đó đúng, ít ra, ở khía cạnh đạo đức.
Nhưng nếu cho mình và ba mẹ mình chọn lại, có lẽ dù bé hay giờ lớn rồi, mình cũng sẽ chọn không về.
Bởi đơn giản, giống như rất nhiều bạn cùng tuổi mình, cùng lối sống và tư duy, chúng mình đều không tìm thấy cơ hội tại chính nơi mình sinh ra. Bao gồm cả cơ hội phát triển và đóng góp.
Có những thứ không thể chảy ngược, hoặc người ta cố tình không cho nó chảy ngược.
Mình mới 24, có thể, hoặc hi vọng đến 34, 44, câu chuyện sẽ khác.
Chiều tối âm u, đọc loạt bài viết của anh Hoàng không thấy gì hơn ngoài bí bách và trăn trở.
Nhưng trăn trở xong để làm gì? khi chính mình vẫn buộc phải bước chân vào.


Facebook: https://www.facebook.com/phuongwings

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *